Cách Chọn Gà Đòn

Ăn thua thì bởi tại ta,
Gà hay thất cách ắt là phải thua.
Hiệp cách dầu mấy cũng mua,
Thất cách dù có mang cho không màng.
Bất cứ ô tía xám vàng,
Hãy xem cho kỹ lườn ngang, lườn tàu.

Cổ cần một đoạn liền nhau,
Mỏ suôi đuôi phụng mồng dâu mình đầy.
Hai bên cách biệt hai vai,
Vảy thời cho mỏng chân thời phân ba.
Đường đất như chỉ đóng xà,
Cựa kim đóng thấp thật là tài năng.

Cần tròn hay tạt hay quăng,
Đùi thời đùi ếch mắt thêm hỏa hồng.
Cần thời cho khuyết làn song,
Lườn sâu xương nặng sắc trông như thần.
Cho hay là thế văn thuần,
Địch cùng võ thể mười phần nên công.

Con nào đầu lớn khô lông,
Hình dung vuông tượng chân thời phân ba.
Khít câu hông rộng đã là,
Mồng trích mã thập cựa thì lại vuông.
Mắt thời lớn cả ngoài khuôn,
Vảy thời thô kệch hình dung võ toàn.

Đá thì động địa kinh thiên,
So cùng văn thể thủ thành đặng đâu.
Thuần văn thuần võ làm đầu,
Văn pha võ lộn sau hầu tìm phong.
Hãy xin giữ dạ nằm lòng,
Thương nhau ma bảo ai nào dám khinh.

Bảo cho đủ thứ gà kỳ,
Đầu đuôi tương cận thấy thì phải kiêng.
Tên là thủ vỹ triều thiên,
Cổ trên cánh đứng đuôi liền cúc cung.
Hình như phụng võ văn trung,
Gà ấy anh hùng chắc hẳn chẳng sai.

Móng rồng mà ngón lại dài,
Chân thời có xấu danh ai chăng đồn.
Con nào gối chí hậu môn,
Hình như lữ vọng câu sông nhị hà.
Suốt đời cho mãn đến giag,
Mỗi trường mỗi thắng tài mà đồn xa.

Gà điều chân trái bỏ qua,
Tài hay sanh sát biết gia vẹn toàn.
Gà nao vảy đóng hai hàng,
Vảy trên ngang cựa đâm càng thêm ghê.
Bởi mình chẳng biết nhiều bề,
Chẳng thông” sanh khắc” biết kỳ mạng chi.

Tại mình coi chẳng hay suy,
Có thua rồi trách sách thì dở hay.
Xin coi hiệp cách như vầy,
Bách chiến bách thắng,sách hay đã truyền.
Sách xem phải nghĩ cho tường,
Hữu trung hình ngoại rõ ràng chẳng sai.

Người hiền xem mạo biết tài
Dỡ hay rồi cũng bề ngoài hình dung.
Giống gà đúng thật anh hùng,
Cũng gồm “ngũ đức” ở trong “tam tài”.
Cổ liền lưng thẳng đuôi dài,
Lườn sâu xương đúc nách hai bên đầy.

Cổ cần càng vắn càng hay,
khô chân thắt ngón mé hay thường thường.
Hậu thời đóng thẳng một đường,
Vảy hậu tới cựa có tường hay không.
Vảy mà tới cựa thì chơi,
Bằng không tới cựa thì phiền công nuôi.

Phao câu liền chắc đã rồi,
Lộ hi hình ghi bối hẳn thời lớn gan.
Xám khô ô ướt cho toàn,
Tên là nguyệt thạch danh vang hậu chuyền.
Đi trên chạy dưới phải bằng,
Cổ tròn mà chắc vóc ngang sàng sàng.

Đánh cho có thế có đàng,
Lặn lội chạy dưới khó tràn lên trên.
Bảo cho các thứ như trên,
Chân hình tốt cả chắc bền như chơi.
Bảo cho mấy thứ ăn thua,
Mé lườn cắn gối nên mua mà dùng.

Thứ ấy ai giám địch cùng,
Xa quang gần đá chẳng dunh giao đầu.
Xa quăng cắn ít đặng đâu,
Mé lườn cắn gối cắn nhầu chẳng kiêng.
Gà quăng bảy cước chẳng hiền,
Các thế phải nhượng cả trường đều kinh.

Xét cho gà thế tài tình,
Người đá tựa sấm trong mình như dao.
Thế mà đủ cách đá lòn,
Đá mé ăn đặng sỏ non nhường đòn.
Đá ngang ăn mé sỏ non,
Mé rồi lại sỏ thì còn nữa đâu.

Gà sỏ tài chém rất mau,
Dám ăn gà mé thế hầu chẳng sai.
Đá hầu nhường thế một ai,
Sỏ non hầu vậy hầu ngoài ăn trong.
Thế nào giữ thế cho dòng,
kẻo nó hay phản phép trong không chừng.

Trước đã phân thế xa gần,
Lại truyền phép vảy nhật thần xưa nay.
Dạy cho thứ vảy gà hay,
Tam tài gặp đặng thì hay muôn phần.
Ba vảy kể dưới ân cần,
Đâ cong sỏ mé sức đồng củng ăn.

Dặm chiếc ba cái độ rằng,
Tam tài thật hiệu mười phần chẳng sai.
Đóng liền ba vảy kể ba,
Hay đá lịch bái cũng là hay quăng.
Vảy ấy nó ẩn không chừng,
Nó đá một cái thật chân gẫy cần.

Hồng xa phủ xuống rất màu,
Cong cong vòng hái thật là độ may.
Nguyệt long vảy ấy trắng dài,
Nó đá lịch bái thấy hoài chẳng không.
Ẩn tinh nho nhỏ không chừng,
Nó ẩn dưới chậu gọi là “ẩn long”.

Thủy cực vảy ấy hàm song,
Tài hay lịch bái thật dòng hay quăng.
Nguyệt phủ là vảy mea trong
Đóng mà dưới cựa ai hòng coi ra.
Hai hàng cho thẳng thật là,
Hai bên giao lại hiện danh giao đầu.

Ác tinh vảy ấy cũng màu,
Đóng bằng hạt tấm đá đâu cũng tài.
Kể gia mấy vảy cùng hàng,
Đá đoàn lịch bái rõ ràng chẳng sai.
Nghịch lân là vảy dữ thay,
Hễ đá địch bại từ dày phải kinh.

Phan nhang nó đóng dị hình,
Ngũ hành bất luận chịu tình khúc lân.
Nhân tự điều thấy rõ ràng,
Tài ấy lộ giữ sánh bằng thiên lôi.
Huyền châm lông tượng dữ thôi,
Cáp gà ta phải xem cho kẻo lầm.

Vảy son gặp nỏ cũng lầm,
Son ăn vảy mực mực còn ăn dương.
Dương ăn nhật tự thường thường,
Nhật ăn công tự cho tường vảy may.
Công ăn bán nguyệt tỏ bày,
Bán nguyệt ngoại lộ ăn ray kim quy.

Kim quy ăn khẩu tự di,
Khẩu tự ăn nó kể chi cúc bồn.
Cúc bồn là vảy đàn em,
Trời sanh phải chịu thua thầm vảy kia.
Vảy son là vảy phải ghê,
Phải chuyền cho biết kiêng vì kẻo thua.

vảy nhỏ thì ăn vảy to,
Vảy dưới hẳn hòi phải thua vảy trên.
Vảy khô ăn ướt khó quên,
nhỏ biên ăn được to biên là thường.
Dạy coi vảy độ cho tường,
Trông trên ngòn độ một đường thẳng lên.

Gà may vảy độ châu toàn,
Mấy vảy mấy độ ăn thua chưa chừng.
Nhân tự hoặc chỉ ngoài nơi,
Hoặc nhằm ba vảy như thời tự nhân.
Mấy vảy mấy độ là chừng,
Ăn rồi mấy độ thì đừng đem ra.

Vảy may vảy rủi chỉ ra,
Như thấy dặm ngoại thật là chẳng may.
Chỉ ngoài một hai vảy này,
Ấy là vảy rủi đã bày chớ nuôi.
Quấn ngang trên cựa rủi rồi,
Tam tài yến nguyệt khó bồi đặng đâu.

Tam tài ngang dưới thêm sầu,
Ngang trên ngang cựa ẩn âu có hoài.
Áp khẩu đường chém chẻ hai,
Chỉ trên các vảy xổ dài xuống ngay.
Ấy vảy nó chỉ gia vầy,
Vảy ấy là nó như bày cây kim.

Hoặc ngoại hoặc chính trung tâm.
Nuôi thì tốn lúa lại thêm thua tiền.
Đã phân vảy rủi vảy duyên,
Lại dạy lựa ngon móng viên móng rồng.
Mình tầm đầu trạch đầu hung,
Ngón trên chắc vảy ai phòng giám qua.

Lưỡng nghi vảy ấy mở ra,
Đóng toàn trên dưới vẹn toàn đệ huynh.
Vảy chẻ nhân tự đóng huyền,
Vảy nguyên ma chẻ như hình chữ nhân.
Nguyệt luân vảy đóng trên hơn,
Hoặc trên hoặc dưới cựa thần dụng thông.

Nhân tự thấy nó song song,
Nguyệt luân ngang cựa cũng ròng khóa đôi.
Móng rồng đã ẩn mà thôi,
Giao đầu nhập nội thường thường đá ngay.
Nhập nội thế ấy cho toàn,
Hàng vảy mé ngoài để tràn về trong.

Trong không mà ngoại cũng không,
Thượng hạ có vảy giữa không có gì.
Vảy nghiêng vảy úp bỏ đi,
Đã ẩn họ thấy cũng vì bộ chân.
Vảy ép sạch sẽ rành rành,
Vảy cái nó đóng như hình cúc biên.

Vảy chân một sắc cho toàn,
Nó giáng một cái sắc liền biến đi.
Bát nhân chánh hiệu phải ghi,
Hai bên đều có vậy thì phải kiêng.
Hai bên vảy cúc hai bên,
Hiệu là song cúc đá liên đá chồng.

Dưới cựa ba vảy song song,
Lại dặm một vảy lại nằm một bên.
Nó là tứ chánh có tên,
Hậu ngang quá cựa đi trên cho tường.
Trên thời có khuyết đá ngang.
Dưới thời đá bộ lại càng hầu chơi.

Ngón giữa vảy đóng an nơi,
Tường trong là hiệu đời đời vang danh.
Ngư khẩu là vảy dặm ngang,
Vảy dư ra,khỏi nó càng hay quăng.
Gà ngươi hầu lớn mấy phần,
Lơn xương lớn vảy nên phân rõ ràng.

Hình thù vảy đóng bằng ngang,
Thấy nó đi diện ai thời biết chi.
Vảy nào chỉ tỏa một khi,
Hình như nhân tự phi ghi kinh hoàng.
Trên cựa nó khấu rõ ràng,
Hoặc đâm con mắt mười phần chẳng sai.

Vảy hình kèm đóng ngang bề,
Chỉ ngay là vảy chữ đề bình an.
Vảy nào nó thấy đóng ngang,
Đá nhầm một cái sụn bên cán cần.
Đôi vảy tràn vào tự nhân,
Chỉ là áp khâu nên thân đâu là.

Ngón giữa vảy ấy chỉ gia,
Gà ăn mấy độ thì ta để dành.
Vảy độ chỉ xuống rành rành,
Nó thời ăn độ lời lành bảo ta.
Vảy độ mấy vảy như là,
Gà ăn mấy độ xem qua thời tường.

Dạy cho phép vảy mọi đường,
Phong thần nói bóng bấy giờ mới linh.
Tùy cơ ứng biến tất kinh,
Ai ăn dày chí bởi mình tinh chuyên.
Màng chi tấm bạc đồng tiền,
Xét rồi mới đá kẻo phiền công lao.

Lựa cho hiệp cách con nào,
Đá thời pbair thắng phép trao chẳng lành.
Dám khuyên những khách đồng tâm,
Sách này xin chớ gia cầm bằng chơi.
Gà tía mạng hỏa tánh trời,
Nhạn kim, xám mộc, ô thời thủy sanh.

Gà vàng thổ vượng đã đành,
Gà ó cũng vậy ngũ hành địa phân.
Gà luông gà nổ oa vàng,
Gà lau gà chuối cũng rằng dáng kê.
Lựa cho chánh sắc mà đề,
Ngũ hành đúng sắc chẳng hề giáng công.

Xám son cú chuối nổ lông,
Thật là chánh sắc lựa trong chánh toàn.
Giả như xám chỗ màu lông,
Đoán cho sắc mộc màu vàng kể chi.
Nổ bông ô tía đen xì,
Màu gì chẳng kể kể gì gà ô.

Như vàng mà chuối xen vào,
Kế là mạng thổ chuối nào làm chi.
gà tía lau trổ một khi,
Địch thì mạng hỏa ai thì kể lau.
Nhạn mà chân trổ màu vàng
Chánh mạng kim thật ai hầu vàng chân.
Sắc dáng cũng ăn sắc toàn,
Tương sanh tương khắc rõ ràng mà truy.
hoặc là thủy vượng hỏa suy,
Nó cùng tương khắc bốn mùa mà suy.

Bài thơ tuy dài nhưng anh em nào đọc à suy nghẫm sẽ thấy rất thấm. Anh em đá gà trực tiếp có thể sẽ nhức đầu vì bài này vì bài thơ này dành cho anh em gà đòn nha anh em!